Trong tim mỗi người đều chứa đựng một toà thành, chứa đựng một người không có kết quả, người ấy chỉ bước qua thanh xuân của ta, nhưng lại “mắc cạn” trong tim ta cả đời này. Có một số tình yêu, chỉ dừng lại ở việc gần gũi, không thể nào cùng nhau bước qua được tháng năm.
Source: @baosam1399
Tháng: Tháng Bảy 2020
A day
Anh thích màu xanh, anh thích biển.
Em thích màu đỏ, em thích mặt trời, thích cả anh.
Source: @shuusapphire
A day
“Đôi khi tình yêu cũng là một loại tổn thương. Người tàn nhẫn chọn làm tổn thương người khác. Người tử tế chọn làm tổn thương chính mình.”
Source: Weibo | Trans: day-la-meimei’s tumblr
A day
Chẳng liên quan gì đến việc nhàn rỗi hay không nhàn rỗi, chỉ là muốn gặp cậu mà thôi. Vừa vặn là muốn cùng cậu ngẩng mặt trông lên trời, những phong cảnh thường ngày cũng trở nên thật khác biệt, mỗi một hành động của cậu đều quyết định đến sự vui buồn của mình, nên đặt tên cho loại cảm xúc này là gì đây? Mình khẳng định đây là yêu rồi.
Lời nói dối tháng Tư – Naoshi Arakawa
A day
“Sau này, anh ở bên ai đều không quan trọng, Quan trọng là dù có thế nào cũng chẳng thể ở bên em.”
Movie: Chúng ta của sau này
Cảm giác thế nào khi bạn buông tay người mà mình yêu?
1. Khi bạn đã yêu thực sự một lần, cuối cùng lại chia tay, thì sau đó bạn sẽ rất khó thích thêm một ai khác, bạn không muốn tốn thời gian, cũng không muốn hiểu thêm nữa. Nó giống như khi bạn viết một bài văn, khi bạn viết sắp xong, cô giáo bạn bỗng nói chữ bạn quá xấu nên xé mất bài văn của bạn và bắt bạn viết lại một bài khác. Tuy bạn vẫn nhớ rõ mở bài và thân bài nhưng bạn sẽ lười viết lại, vì viết một bài văn thôi dường như đã tốn hết sức lực của bạn rồi, chỉ còn thiết một cái kết nữa thôi, bạn lại phải viết lại từ đầu.
2. Không bao giờ phải vắt óc nghĩ xem, “Hôm nay em nên dùng chủ đề gì để bắt chuyện với anh đây?”
3. Chân chính buông tay chính là, không phải unfriend Facebook, càng không xóa tin nhắn, cũng không cho số điện thoại bạn vào blacklist, mà là vẫn giữ nguyên nick bạn ở đó nhưng sẽ không bao giờ nói một câu nào với bạn nữa, bạn gọi điện vẫn sẽ nghe máy, nhưng nói xong sẽ cúp ngay lập tức chứ không tíu tít quấn lấy bạn cả nửa ngày như trước, tình cờ gặp bạn cũng chỉ cười khẽ rồi bước đi. Chân chính buông tay là yên lặng không một tiếng động, buông tay càng phô trương càng biểu lộ sự do dự của bạn.
4. “Anh đi rồi, thật là tốt, bằng không sẽ luôn phải lo lắng lúc nào anh sẽ ra đi.”
5. “Anh thực sự rất yêu em, nhưng kiếp này, anh chỉ đi cùng em được tới đây thôi.”
6. Unfriend, block, xóa mọi ghi chép nói chuyện, xóa mọi hình ảnh trong máy, xóa mọi hình ảnh đã up, xóa mọi status, xóa mọi tin nhắn, ngay cả những ca khúc mà người ấy từng giới thiệu cũng xóa cho bằng sạch. Xóa bỏ mọi thứ, không phải vì oán giận, mà là vì lo rằng bản thân khi vô tình nhìn thấy, sẽ không nỡ buông tay nữa.
7. Giống như một chồng xếp gỗ bạn đã xếp nhiều năm, bỗng nhiên đột ngột đổ sụp. Mặc dù có thể nhặt nhạnh và xây lại, nhưng sẽ không còn nữa những động lực cũng như phấn khởi như lần đầu dựng lên nó.
8. Que kem vừa mua rớt xuống đất, bài luận viết xong quên save lại, wifi hàng xóm đổi pass, điện thoại đầy pin lại hết tiền, quần áo mới mua đã dính dầu mỡ. Và, em nấu sẵn đồ ăn chờ anh về ăn cùng, anh lại nói anh đã ăn no.
9. Xa xôi thật nhiều, băn khoăn thật nhiều, nhớ nhung thật nhiều, những lời không nói thật nhiều. Nỗi đau, nỗi buồn, anh đều không nhìn thấy.
10. Giống như miếng xương cá hóc ở cổ, vất vả nuốt xuống được nhưng họng vẫn sẽ đau.
11. Đôi mình trở thành hai người xa lạ quen thuộc nhất.
12. Gom đủ thất vọng rồi thì phải ra đi thôi.
13. Nói với tất cả mọi người rằng bản thân đã từ bỏ, lại quên nói với chính mình.
14. Từ nay về sau, trên thế giới chỉ còn hai loại người: Giống cô ấy, và không giống cô ấy.
15. Ban ngày mạnh mẽ thuyết phục bản thân rằng người ấy không thích hợp với mình, người ấy không tốt. Tối đến lại chợt nghĩ tới người ấy thật là tốt. Cái cảm giác ấy giống như trong lòng trống trơn, không tìm thấy lí do để chống đỡ nữa, làm gì cũng không còn động lực, cứ mê man, mơ hồ, mịt mờ. Cũng giống mỗi ngày tính thức dậy lại phát hiện ra vẫn còn là nửa đêm.
16. Như thể bạn vẫn đang ở nhờ nhà người khác, vì thời gian rất dài nên bạn lầm tưởng và coi nó là nhà mình. Hiện tại, chủ nhân căn nhà yêu cầu bạn chuyển đi, bạn mang theo mọi thứ và chuyển ra ngoài, cuối cùng không tìm thấy nhà nữa.
17. Rõ ràng là bản thân buông người ấy ra, lại như thể cả thế giới vừa từ bỏ mình.
18. Từ bỏ một người có cảm giác gì ư? Giống như bạn phóng hỏa đốt ngôi nhà bạn đã ở rất lâu, rồi sau đó bạn nhìn đống tro bụi và tàn tích mà tuyệt vọng. Bạn biết đó là nhà bạn, nhưng bạn đã không thể quay về nữa.
19. Đã nghĩ anh là quê hương, vậy mà cuối cùng lại thành nơi em lưu lạc.
20. Không hiểu sao vừa chớp mắt một cái người ấy đã không còn là của tôi nữa…
21. Em và anh vốn không duyên phận, tất cả là do em cố chấp chống đỡ.
Nguồn: Weibo
Source: mocduongduong
A day
“Người ấy là sao trời rực rỡ trong ánh mắt, người ấy là biển cả bao la tận đáy lòng.”
Đây khoảng sao trời, kia khoảng biển – Đồng Hoa
A day
Em hi vọng rằng ở nơi nào đó trong thành phố này có anh. Khi nhìn những vệt sáng mơ hồ qua cửa kính, thứ phản lại vào mắt em là hình bóng của anh, rất tĩnh lặng.
Nhớ một người suy cho cùng có thể nhớ đến bao lâu? Một ngày, một năm hay nhiều năm. Chỉ cần là người mà ta thật sự yêu thì cho dù năm tháng đổi dời, họ vẫn cứ ẩn nấp trong tim cho dù bụi phủ kín tầng tầng lớp lớp thì họ luôn luôn ở đó.
Xin đừng hỏi ai cách quên một người mà hãy hỏi rằng còn có thể yêu thêm người nào nữa không?
{Sài Gòn ngày mưa}
Source: time-is-limit
A day
Anh khuyên này, em đừng ngồi một mình bên khung cửa, bên bờ biển hay một nơi nào đó gió lạc lõng thổi ngang. Có ai chắc được cơn gió đã qua không bao giờ trở lại, sẽ lật đúng trang đau nhất em từng viết dở dang…
Source: IEphong
A day
“Cuộc sống luôn từng chút, từng chút dùng sự lơ đễnh để nhắc nhở chúng ta rằng, những thứ bản thân cho rằng đã quên thực ra chỉ là vì chúng ta sợ phải nhớ lại mà thôi.”
Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu – Lục Xu