A day

Em hi vọng rằng ở nơi nào đó trong thành phố này có anh. Khi nhìn những vệt sáng mơ hồ qua cửa kính, thứ phản lại vào mắt em là hình bóng của anh, rất tĩnh lặng.

Nhớ một người suy cho cùng có thể nhớ đến bao lâu? Một ngày, một năm hay nhiều năm. Chỉ cần là người mà ta thật sự yêu thì cho dù năm tháng đổi dời, họ vẫn cứ ẩn nấp trong tim cho dù bụi phủ kín tầng tầng lớp lớp thì họ luôn luôn ở đó.

Xin đừng hỏi ai cách quên một người mà hãy hỏi rằng còn có thể yêu thêm người nào nữa không?

{Sài Gòn ngày mưa}

Source: time-is-limit

Hình đại diện của Không hiểu

Tác giả: Dương

Có con mèo thầm thương chiếc lá

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu