A day

Năm 2016, “Ngang qua thế giới của em” nói cho chúng ta biết: Sẽ có những người mà chúng ta không thể đợi được, bởi mỗi người đều có một con đường của riêng mình. 

Năm 2017 “Tiền nhiệm 3” nói cho chúng ta biết: Hai người chia tay cũng bởi vì một người cho rằng sẽ không đi, một người nghĩ rằng sẽ có người giữ lại. 

Năm 2018 “Chúng ta của sau này” cho chúng ta biết rằng: Duyên phận, chung quy không phụ đối phương là tốt rồi, còn nếu như không muốn phụ kiếp này thị thật sự rất khó. 

Năm 2019 “Chỉ mong em hạnh phúc” nói cho chúng ta biết: Nếu tình yêu có thể diễn giải bằng lời nói thì sẽ không có người vì vậy mà chịu khố. 

Thời gian cộng với số phận con người bằng nhau, thời gian rất dài, còn một vài số phận thì đã bị lãng phí. Nhưng tại giờ phút này, nhất định phải trân trọng những người thực sự yêu bạn, những người bạn xung quanh và cả những người đã từng gặp gỡ. 

Hy vọng trong cuộc đời của bạn sẽ không xuất hiện được người mà bạn yêu nhưng lại không thể đến được với nhau. 

Đừng “mãi mãi”, chỉ nói “trân trọng”

Mạt Na | Dưa dịch

Nguồn: Weibo

Khi nào thì bạn quyết định từ bỏ tình yêu đơn phương?

1. Xin lỗi nhé. Cuối cùng vẫn không thể trở thành mẫu hình mà cậu thích.

2. Đáng sợ nhất là sau tất cả mọi thứ tôi đã phải trả giá vì tình yêu thì tình yêu không cần tôi nữa.

3. Em thật lòng rất thích anh, nhưng em cũng không muốn làm chính mình tổn thương.

4. Em chủ động tìm anh là bởi vì em quá thích anh. Em đã không còn chủ động tìm anh nữa là do mỗi lời anh đáp lại đều qua loa đến mức nghe không lọt tai nữa rồi. Không phải em không thích anh nữa, mà em không dám thích anh như vậy nữa.

5. Thất vọng tích lại cũng đủ rồi thì tự khắc sẽ đi thôi.

6. Anh là giấc mộng mâu thuẫn mà em kì vọng, là cơn gió em bắt được nhưng lại chẳng thể ôm vào, là ly rượu em muốn uống nhưng lại sợ say.

7. Mỗi lần thất vọng, em lại bớt yêu anh một chút, rồi huỷ bỏ thông báo đặc biệt quan tâm trên mạng, online cũng không chủ động tìm anh, thu dọn những đồ anh tặng, xoá hết các bức ảnh của anh, đến khi không còn nhìn trộm anh nữa thì là lúc nên rời đi rồi.

8. Chợt nhận ra không có anh cuộc sống của em còn tốt hơn trước.

Nguồn: Weibo

Dịch: Rosalie

A day

“Mệt mỏi trong lòng còn đáng sợ hơn so với bất kì loại bệnh tật nào trên thế giới. Nó làm cho anh mỗi ngày nằm ở trên giường chờ đợi có thể ngủ được, khi đang ngủ còn phải hết lần này đến lần khác an ủi bản thân rằng không có việc gì, mỗi ngày thức dậy đều hy vọng mọi chuyện sẽ tốt lên. Vậy mà khi mặt trời chính thức mọc lên, điều anh có cũng chỉ là mờ mịt.”

Hóa ra St. Paul không đau thương | Loan

A day

“Schopenhauer đã nói, “Chúng ta đánh mất ba phần tư bản thân mình để giống với những người khác”, và sau đó thì tình yêu – với những phần tốt đẹp nhất của nó – là cách để chúng ta lấy lại những phần mình đã đánh mất. Cái phần tự do mà ta sớm tuột khỏi tay từ lúc thơ dại. Có lẽ tình yêu đơn giản chỉ là tìm thấy người mà bạn có thể chia sẻ phần kỳ quặc của bản thân với người ấy…”

Source: dongsonglodang

A day

Người trưởng thành thường không nói về những điều họ muốn, về suy nghĩ cũng như cảm nhận của họ. Họ học cách chôn giấu nó giữa bề bộn cuộc sống này.

Và khi họ quyết định nói về nó, thì đoạn hội thoại thường bắt đầu bằng “Mình cần nói chuyện” và kết thúc với “Mình dừng lại ở đây thôi.”

Tumblr | nachanlovesu

Vũ trụ này, hóa ra có thể lãng mạn tới mức thổn thức

1.• Bản thân tôi và cậu đều là mỗi một nguyên tử giữa thế gian. Tại thời điểm vũ trụ bắt đầu hình thành sau hàng vạn năm ánh sáng, xuất phát từ mẫu thể, dù mỗi người một nơi thời gian cũng sẽ hàn gắn chúng ta lại với nhau, chất chồng lên nhau, sinh sôi không ngừng. Đây chính là điều lãng mạn diệu kỳ mà vũ trụ mang lại.
《Kỳ tích vũ trụ》

2.• Chúng ta từng là một mảnh của vũ trụ, một mình đơn độc rơi xuống trái đất này ngày ngày chờ đợi lá thư đến từ những vì sao.
《Địa cầu tỏa sự》

3.• Nghe nói dãy ngân hà đường kính là 10 vạn năm ánh sáng, vậy nên mỗi lần bạn ngước mắt bắt gặp một vì sao, đó đều là một cuộc hội ngộ bất ngờ cách nhau hàng vạn năm thời gian.

4.• Sao trời cần phải cười thật to, bởi vì vũ trụ kia thật sự quá hiu quạnh hoang vu.
《Boris Leonidovich Pasternak》

5.• Thuở khai thiên lập địa chúng ta đều là những hạt bụi nhỏ giữa vũ trụ này, không ngừng tìm kiếm lẫn nhau, cứ như thế chúng ta yêu nhau đã một triệu năm.
《Hoàng Vĩnh Ngọc》

6.• Đối với một người nào đó bạn chính là trung tâm của cả vũ trụ – tựa như đám mây nhỏ Magellan phát ánh sáng ra toàn vũ trụ giúp mọi người tìm ra phương hướng, nhưng bản thân nó lại không biết điều ấy.
《 NASA 》

7.• Mỗi chúng ta đều là đứa con của những vì sao, mỗi tế bào đều gắn liền với lịch sử của vũ trụ, nhìn bản thân mình bạn cũng sẽ thấy được hình dạng của vũ trụ này.
《Carl Edward Sagan 》

8.• Nếu như mỗi người đều là một vì sao chết đi liền hóa thành hình dạng ban đầu, vậy thì nguyện vọng của tôi chính là lại được gặp người dưới một hình dạng khác.
Dẫu biết rằng thật khó khăn biết bao, nhưng tôi vẫn biết ơn vô cùng vì lại được bên người như những tia sáng song song. Ở đó, người vĩnh viễn là tia sáng khiến tôi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
《 Du Chí Du 》

9.• Khi chạm vào mình hay người khác thứ bạn đang chạm đến đều là bụi của những vì sao.
《 Lịch sử vũ trụ 》

10.• Chúng ta ngẩng đầu ngắm sao, cảm thấy chúng thật xa xôi. Kỳ thật vụ nổ lớn hình thành nguyên tử cũng đã hình thành nên thân thể chúng ta. Vậy nên sao trời kia vốn không xa , bản thân chúng ta chính là những vì sao đó thôi.
《 Carl Edward Sagan 》

11.• Kỳ thực ly biệt cũng không đáng sợ như ta vẫn nghĩ. Sau 65 vạn tiếng đồng hồ, thân thể chúng ta bị oxi-hóa hóa thành ngọn gió trời, cả hai hòa quyện trở thành lớp bọt biển trên ly bia kia, hay đơn giản chỉ là hai hạt bụi dựa sát vào nhau dưới ngọn đèn đường.
Trong vũ trụ này nguyên tử vĩnh viễn không bị chôn vùi, mà chúng ta, cuối cùng vẫn sẽ chung một chỗ.

12.• Trong vũ trụ này chúng ta đều lữ khách ngang qua thời gian, cái chết thực ra chỉ là một bước trở về vòng lặp ban đầu.

Si Me Amas, Serva Me dịch

Canh cánh trong lòng

Tôi nhấc điện thoại lên, nhắn cho Dư Hoài một tin.

“Tớ ở Vãn Thu Cao Địa”

Buổi sáng nhận kết quả thi đại học năm đó, tôi nhắn cho Dư Hoài một tin cuối cùng. Hôm nay, tôi dùng số điện thoại mới một lần nữa nhắn tin cho cậu ấy.

Câu chuyện của chúng tôi bị gián đoạn sau tin nhắn đó. Hôm nay, ngay tại đây, tôi muốn nó bắt đầu lại một lần nữa.

Mùa hè năm đó người tôi đợi không được, hôm nay nhất định tôi sẽ đợi được.

Những chuyện liên quan đến chúng tôi dường như lại hiện ra ngay trước mắt.

Cậu ấy giả vờ không nhìn thấy bài thi thảm thương của tôi, cười nhạo tôi ngồi bọc sách, ôm một đống sách đưa tôi về nhà, lôi tôi đang chảy máu cam chạy điên cuồng trên sân vận động, suốt đêm sửa đồ thị hàm số trên giấy kẻ ô vuông, mang theo một cây non vượt qua nửa thành phố…. Cuối cùng để lại một câu không thể làm được; có tớ đây, đừng sợ.

Cậu ấy từng thích một tôi rất bình thường.

Bây giờ đổi lại là tôi.

Dư Hoài, có tớ đây. Cho dù tương lai có xảy ra chuyện gì đi nữa, tớ đều sẽ luôn ở bên cậu, đừng sợ.

Ý nghĩa của tình yêu vốn dĩ là hai người ở bên nhau, cùng nhau thay đổi vận mệnh.

Chúng ta ở bên nhau, chính là điều tuyệt vời nhất.

Tôi nhìn thấy, chàng trai của tôi đang từ xa tiến lại gần đây, bắt đầu cũng là hình ảnh không thân quen ở ngoài cổng bệnh viện, sau đó từ từ, từ từ giãn ra ý cười trên khuôn mặt.

Cười như cậu nhóc vừa làm thành công chuyện xấu.

Tôi biết cậu ấy nhất định sẽ đến.

Chàng trai mỉm cười đứng bên ông chú bụng phệ đang nói chuyện điện thoại.

Chàng trai đứng trước bảng báo điểm nói với tôi: “Người ở bên trái tớ tên là Cảnh Cảnh, ghép với tên tớ vừa hay tạo thành “canh cánh trong lòng””.

Chàng trai nghiêng nghiêng người cầm bút, giả vờ như tùy tiện viết bừa dòng chữ “Thời gian đẹp nhất”.

Chàng trai lẻ loi trong hành lang ở ngoài cửa cuộc họp phụ huynh.

Chàng trai đứng trên tầng thượng nói với tôi: “Cậu phải tiếp tục sùng bái tớ đấy nhé”.

Hay là chàng trai kéo rèm cửa che nắng, rồi nói với thầy giáo: “Em chỉ có thể giúp tới đây thôi thầy”.

Chàng trai ngại ngùng gãi gãi đầu nói: “Tớ cũng không biết bắt đầu từ khi nào, ngày tháng cứ thế trôi qua như dòng chảy”

….

Cậu ấy mang theo những năm tháng sau này, vội vàng đến.

Giống như tin lớn 7 năm trước, trải qua cả tuổi thanh xuân, hôm nay cuối cùng lại hiện ra trước mắt tôi.

Chúng tôi cùng nhau leo lên sườn dốc tìm cây non.

Tôi vừa tìm vừa lầu bầu: “Không phải chết thật rồi đấy chứ”

“Không chết đâu”, cậu ấy cốc đầu tôi một cái, “Vừa mới tuần trước tớ còn lên ngó nó cơ mà”.

Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy bị lỡ miệng, cho đến khi cậu ấy đỏ mặt quay đầu đi, cầm tay tôi chạy đến trước một cây dương cao.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu ấy đột nhiên chỉ vào cái cây khô đó rồi nói: “Cậu xem, người bên cạnh tớ tên là Cảnh Cảnh, kết hợp với tên tớ, vừa hay thành canh cánh trong lòng.”

Tôi nhìn cậu ấy cười nói: “Tớ chính là Cảnh Cảnh”

Đó là sự khởi đầu câu chuyện của chúng tôi.

Cho nên hãy để chúng tôi bắt đầu một lần nữa từ đây.

Để không uổng bao năm tôi cứ canh cánh trong lòng như vậy.

Điều tuyệt vời nhất của chúng ta

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu