A day

Tớ từng thích một người vài năm trời, dù chẳng gặp nhau nữa cũng chẳng nhớ rõ dáng hình cậu ấy ra sao mà vẫn cứ thích vậy thôi.

Đôi khi chúng ta nhớ đến một ai đó như một thói quen, hình ảnh của đối phương gần như là một trạng thái mặc định. Lâu như thế còn yêu không, không đâu. Thời gian trôi qua tình cảm cũng nhạt dần, những gì còn lại là tàn tích không đáng kể thế nhưng bản thân vẫn lầm tưởng rằng mọi thứ vẫn vẹn nguyên.

Đã thoát khỏi một mối tình đơn phương vô vọng tưởng như không có hồi kết và tớ nhận ra những gì tưởng chừng như sâu nặng kia chỉ là huyễn hoặc của một mình tớ mà thôi, tự nuôi dưỡng nó lớn lên rồi cũng tự tay phá vỡ nó.

Làm sao từ bỏ, tớ hỏi này cậu đã bao giờ nghiêm túc đặt xuống chưa? Vẫn dõi theo thì từ bỏ kiểu gì, vẫn đem người ấy ra làm cái chuẩn tối cao để so sánh với những đối tượng kế tiếp bước vào cuộc đời cậu thì làm sao mà tiếp nhận người khác được.

Có thể cậu sẽ nghĩ những người nói tình cảm kia của cậu không phải là yêu chỉ vì người ta không ở trong hoàn cảnh ấy nên không hiểu được. Tất nhiên cậu sẽ không đồng ý với quan điểm này rồi, tớ có thể thấy được sự cố chấp thể hiện trong từng câu chữ mà cậu viết ra. Nhưng hãy bỏ ngay lối suy nghĩ này đi, vì đã thật sự từ bỏ thì từng yêu hay không yêu chẳng cần phải so đo.

Cố chấp giữ lấy một bóng hình không thuộc về mình chỉ là hành trình tự mình đày đọa rồi nhận lấy đau khổ.

Thói quen có thể thay đổi thì đơn phương hoàn toàn có thể quên đi. Mỗi ngày tập quên một chút, chấp nhận sự thật người kia chỉ là dáng hình đã xa và nhắc nhở bản thân không cần phải nhớ lại gương mặt ấy mỗi ngày mỗi đêm nữa.

Cre: goc-nho-cua-mach

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu