Nam Khang Bạch Khởi

Năm 1980, anh ra đời tại Liêu Ninh.

Năm 1999, anh học ở đại học Trung Nam.

Năm 2000, bệnh lâu không khỏi.

Năm 2002, anh có “Trương tiên sinh”.

Năm 2004, anh viết “Phù sinh lục ký”, trong đó tất cả đều là “Trương tiên sinh”. Anh viết rất tỉ mỉ, cẩn thận, văn chương ôn hoà nhã nhặn, ngôn từ tươi mát ấm áp.

Anh nói: “Sông nước tĩnh lặng, hiện tại ổn an.”

Anh nói: “Quá khứ của anh em không kịp tham dự, vì thế, tương lai của anh em nhất định sẽ không để lỡ.”

Ngày 1 tháng 1 năm 2006, “Trương tiên sinh” kết hôn.

Ngày 15 tháng 7 năm 2006, anh viết tuỳ bút “Em chờ anh đến năm ba mươi lăm tuổi”.

Anh nói: “Trên thế gian này, tôi là người mong muốn anh được hạnh phúc hơn ai hết; chỉ là khi nhớ tới hạnh phúc ấy không có tôi bên trong, vẫn sẽ cảm thấy vô cùng đau khổ.”

Anh nói: “Có người từng nói, khi đau đớn cùng cực, vết thương sẽ lành nhanh hơn; nhưng tôi không dám hứa chắc rằng mình có thể chịu được
Vì thế có lúc, không phải ta muốn đợi, mà là không thể không đợi – bởi vì biết rằng người có thể khiến mình thích đến như vậy, sẽ không thể gặp được người thứ hai.”

Anh nói: “Nhìn dòng người tấp nập qua lại, ai nấy đều vội vã, lạnh nhạt. Không ai có thể thấu tỏ chuyện cũ của người khác, không ai có thể biết được trong lòng họ, có phải cũng có một người như vậy chăng.”

Anh nói: “Người này ấy à, miệng nói yêu tôi, nhưng lại khiến tôi khổ sở như vậy.”

Anh nói: “Tôi không vô tội, nhưng cũng không có tội. Chẳng qua tôi chỉ thích một người mà thôi.”

Anh nói: “Em chờ anh đến năm ba mươi lăm tuổi, nếu khi ấy anh vẫn chưa quay lại, em sẽ đi tìm người khác.”

Tháng Ba, nước sông Tương lạnh đến thấu xương.

Tháng 3 năm 2008, anh bình tĩnh mà tuyệt vọng đi về phía sông Tương. Lúc này đây, hướng chết mà sống.

“Em chờ anh đến năm ba mươi lăm tuổi, nhưng em mãi mãi cũng không thể bước tới năm ba mươi lăm tuổi, vì thế, em sẽ vĩnh viễn đợi anh.”

Năm ấy, anh còn chưa tròn hai mươi tám tuổi.

Có người đang tiệc rượu tân hôn, có người trầm mình nơi sông lạnh.

Ngày 15 tháng 6 năm 2009, có người xoá ID của anh trên diễn đàn Thiên Nhai.

Cũng xoá đi toàn bộ người theo dõi trên Thiên Nhai năm ấy.

Lý do xoá: Người đi cũng đã đi rồi, hà tất phải quay đầu nhìn lại.

Từ nay về sau, anh ấy đã thực sự biến mất, một chút dấu vết cũng không còn.

Ngày 26 tháng 5 năm 2015, Nam Khang Bạch Khởi ba mươi lăm tuổi.

Lúc đó, anh của tuổi hai mươi bảy, có còn mang theo khuôn mặt hai mươi bảy tuổi năm ấy, ở Hoàng Tuyền chờ người kia đi qua?

Sau khi anh qua đời, sao sáng đầy trời, núi sông cô quạnh.

Nam Khang, qua ba mươi lăm tuổi, anh đừng đợi nữa…

Luôn có người muốn làm một chú cá voi, khi sống vĩ đại cao lớn, khi chết dịu dàng trầm mặc.(**)

Anh xem, lời nói ấy có quen thuộc không chứ,

Nhưng mà, anh sẽ không lên tiếng nữa phải không.

Bờ Sông Tương nơi anh gieo mình xuống, chính là quên lãng

Thành kính biệt ly, trên mặt sông, là linh hồn của ai…

Hy vọng rằng anh, rời xa trần thế, cũng là tân sinh (***).
___
(*) Nguyên văn là 祭南康白起 : Tế/ viếng Nam Khang Bạch Khởi, nhưng mình không muốn dùng từ nào trong hai từ ấy nên chỉ đề tên anh, là “Nam Khang Bạch Khởi”.
(**) Khi một con cá voi rời bỏ sinh mạng giữa chốn đại dương, xác của nó sẽ dần chìm vào đáy biển, tạo ra một hệ sinh thái hoàn chỉnh kéo dài mấy chục năm, thậm chí mấy trăm năm nhằm duy trì sự tồn tại cho hơn trăm loại sinh vật không xương sống. Nó trở thành một ốc đảo ấm áp nhưng đầy cô độc sâu nơi đáy biển, đây là sự dịu dàng cuối cùng mà nó lưu lại cho đại dương mênh mông.
Các nhà sinh vật học gọi quá trình tử vong này của cá voi với một cái tên đầy bi tráng: Kình Lạc – Whale Fall.

Via: Linh Lung Tháp

A day

Hẳn là 10 năm sau, chúng ta sẽ nhớ lại những tháng ngày này và cười lặng lẽ, tự hỏi rằng bản thân sao có thể vì chút khó khăn đó mà gục ngã, vì những niềm đau không đáng đó mà thương tâm.

sky-full-of-blue

Lương thiện là một sự lựa chọn

Đến một ngày bạn sẽ hiểu, lương thiện khó hơn thông minh nhiều. Bởi vì thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện lại là một sự lựa chọn.
————-
Tại sao biết rõ bị xuyên tạc, bị lợi dụng, bị phụ lòng vẫn còn muốn trở thành người tốt? Có lẽ, đáp án vô cùng đơn giản, với rất nhiều người, lương thiện chưa bao giờ cần lựa chọn. Tôi trở thành một người tốt, vì vốn dĩ bản thân tôi là như thế.

Thiện ác khó phân, giống như đời người khó mà trong sạch. Người tốt thật sự sẽ được báo đáp ư? Chưa chắc. Tôi từng thấy người cả đời làm việc thiện nhưng không có được kết thúc tốt đẹp, tương tự tôi cũng chứng kiến người làm rất nhiều điều xấu lại sống khỏe mạnh đến trăm tuổi. Nhưng tôi cũng biết người hành thiện tích đức phúc lộc vẹn tròn, người gieo nhiều điều ác gặp báo ứng. Có lẽ người tốt và báo đáp vốn là một mệnh đề không thể chứng minh. Trong lòng mỗi người đều sẽ có một thước đo khác nhau về thiện ác. Đối với vấn đề này, đến giờ tôi vẫn không tìm ra được đáp án. Nhưng ở một điểm nào đó, tôi lại dần dần có được nhận thức rõ rệt, nếu chúng ta không thể trở thành người tốt thì ít nhất cũng không nên biến thành kẻ xấu.

Chúng ta có thể nghi ngờ ý tốt của một người nhưng không nên cười nhạo người mang lòng tốt. Vì với họ, thế giới vốn dĩ là như thế, thiện lương chỉ là một bản năng trong đó. Cũng giống như vậy, với một vài người khác, độc ác cũng là một loại bản năng.

Có lẽ cả đời này tôi cũng không thể giải đáp vấn đề khó nhằn này, nhưng tôi từng đọc được một câu nói cực kỳ hay trên mạng, vừa hay có thể làm câu kết cho bài viết này: “Nếu như bạn nghĩ giết người phóng hỏa lại có thể hưởng vinh hoa phú quý, người bắc cầu mở đường lại chẳng có kết cục tốt đẹp là bất công, vậy thì bạn đừng giết người phóng hỏa, đừng làm việc khiến người vô tội phải nhận kết cục tồi tệ.

Con gái phải độc lập – Cam Bắc

Page: Dốc một đời dịu dàng, ấm một lần gặp gỡ

A day

Em im lặng, và anh cũng lặng thinh. Chẳng hiểu tại sao, nhưng chúng ta chẳng ai buồn cất lời, rồi một ngày trôi qua, cả tuần trôi qua, tháng năm đi qua, chúng ta cứ đợi, cứ chờ, cứ im lìm cách xa dần cuộc đời nhau, thật buồn.

Em im lặng bởi em cần yêu thương, anh im lặng có lẽ bởi chẳng đủ thấu hiểu. Thì ra, khi tình yêu chỉ là cái nắm hờ thì tình cảm cũng nhàn nhạt như tách trà loãng người ta pha vội rồi quên. Không ai muốn giữ, không ai cần sẻ chia, yêu thương mới chớm nở rồi cũng mặc nhiên để xó.

Khi tình yêu không đủ lớn thì im lặng là xong.

Cre: Tumblr Mộc Dương.

Tặng bạn 12 câu nói, hi vọng tâm hồn bạn có thể chữa lành

“Nếu hạnh phúc quá khó, tôi mong rằng bạn sẽ bình an”.

1. Tôi đến giờ chưa tìm ra ý nghĩa của cuộc sống, cho nên, tôi không thể buông xuôi được.

2. Lúc cuộc sống không được như ý, đó chính là kỳ nghỉ dài mà Thượng đế trao cho bạn, vì vậy, hãy nên tận hưởng thật tốt. Bởi vì, khi kỳ nghỉ đó đột nhiên kết thúc, thời gian dịch chuyển, có thể bạn sẽ không có thời gian để nghỉ ngơi nữa đâu.

3. Thế giới có đôi lúc rất giả dối, nhưng tuyệt nhiên không thiếu người thực lòng đối đãi với bạn.

4. Trong buổi sáng của mỗi người, mặt trời đều mọc, thế nhưng, rất ít người nhận ra được, ánh sáng mặt trời đến là vì mình.

5. Vẫn còn nhiều đồ ngon tôi chưa được ăn. Vẫn còn nhiều cảnh sắc đẹp đẽ tôi chưa được thấy. Vẫn còn nhiều điều muốn trải nghiệm mà tôi chưa được làm.

6. Mèo nhỏ của tôi mới một tuổi rưỡi, tôi mà chết đi thì mèo nhỏ phải làm thế nào đây?

7. Cuộc sống tuy khổ, nhưng đồ ăn lại có thể đem đến một chút ngọt ngào.

8. Đừng hoảng, đến mặt trăng còn lầm lạc giữa biển cả mênh mông.

9. Cuộc sống vốn dĩ bình đạm như nước, cho một chút muối sẽ mặn, cho một ít đường sẽ ngọt, muốn điều chỉnh thế nào đều do chính bạn.

10. Cuộc sống dù tệ thế nào thì đến một thời điểm nào đó cũng sẽ tốt lên, bởi vì nó không cách nào tệ hơn được nữa. Sau khi nỗ lực, tôi mới biết được, rất nhiều chuyện, kiên trì, kiên trì, rồi sẽ qua thôi.

11. Nếu như điểm cuối đã định, hà cớ gì không nhìn ngắm phong cảnh bên đường?

12. Thế giới lớn như vậy, cuộc đời dài như vậy, sẽ luôn có một người khiến bạn muốn dịu dàng đối đãi thôi.

Nguồn: Rainie Nguyen dịch

#Chan
#TiểuBấtĐiểm

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu