A day

Đến một thời điểm nào đó tình yêu sẽ không còn đơn giản như những năm chúng ta 16 – 17 tuổi. Em sẽ không say anh chỉ vì một ánh mắt, anh sẽ không say em chỉ vì một nụ cười.

Sau này có thể anh sẽ có mọi thứ nhưng không chắc em vẫn đứng đây chờ anh. Sau này có thể trong tay anh không có gì, vậy anh có đủ can đảm để đến đây cùng em?

Khoảng hai mươi luôn là thời điểm khó khăn nhất, công việc – dang dở, tình yêu – cũng dang dở. Tình yêu mà chúng ta mong muốn, trộn lẫn quá nhiều thứ rồi sẽ biến chất thôi.

Giữ hàng vạn người bước qua ta, ta chọn nhau nhưng lại không được cạnh bên nhau mãi mãi. Mãi mãi mà anh nói, có nghĩa là hai năm.

Source: @bibianxx

Vũ trụ có thể lãng mạn đến mức nào?

[1]
Thế giới sơ khai chỉ tồn tại Hidro và lõi hành tinh nóng chảy từ sắt. Các nguyên tố kim loại nặng như vàng, bạch kim đến từ những vụ nổ siêu tân tinh rực rỡ nhất vũ trụ. Vậy có thể nói thời khắc bạn đeo lên tay cô ấy chiếc nhẫn bạch kim, bạn đã trao cho cô ấy một mảnh vỡ ngôi sao.

[2]
Thật ra chia ly không hề đáng sợ. Vì sau 65 vạn giờ đồng hồ nữa, lúc tôi và cậu từ oxy hóa gió. Biết đâu chúng ta sẽ được hóa thành bọt nước trong cùng một cốc bia hay hóa thành hai hạt bụi nép vào một ngọn đèn đường. Bởi tất cả nguyên tử trong vũ trụ này sẽ không bị chôn vùi, giống như tôi và cậu, mãi mãi bên nhau.

[3]
Mỗi nguyên tử trên người cậu đều đến từ các hành tinh vụn vỡ, có thể nguyên tử tạo nên tay trái và tay phải của cậu đến từ hai hành tinh khác nhau. “Chúng ta đều là bụi của những vì sao” là điều nên thơ nhất mà tôi biết về vật lí.

[4]
Câu chuyện của vũ trụ cũng là câu chuyện của tôi và cậu, bởi chúng ta là hiện thân của các hành tinh.

[5]
15 tỷ năm trước vũ trụ là một điểm có kích thước vô cùng nhỏ bé tập hợp các loại vật chất với mật độ dày đặc, bao gồm vật chất để hình thành nên tôi và cậu bây giờ. Sau thời khắc vạn vật nổ tung để tạo nên thực thể trên thế giới này, các hạt thuộc về tôi và cậu trôi nổi trong vũ trụ, va chạm và biến đổi không ngừng để có được chúng ta hoàn chỉnh của hiện tại. Có thể gọi lần đầu tiên tôi gặp cậu là cửu biệt trùng phùng. Bởi vì 10 tỷ năm trước tôi đã từng gặp cậu, sau khoảnh khắc đó, tôi vẫn luôn tìm cậu.

*cửu biệt trùng phùng: gặp lại nhau sau một thời gian dài cách biệt

[6]
Định luật vạn vật hấp dẫn chứng minh được giữa mỗi vật thể luôn tồn tại lực hấp dẫn. Bao gồm cả tôi và cậu.

[7]
Thời điểm bạn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm cùng những ngôi sao lấp lánh thì hãy thở một hơi dài và tưởng tượng ngày mai liệu sẽ thế nào
Ánh sao bị ngọn đèn neon thành phố làm lu mờ mà bạn đang thấy có thể đã bắt đầu cuộc hành trình của mình từ hơn 2 triệu năm trước
Thời điểm những tia sáng xuyên qua vũ trụ vô tận là lúc tổ tiên xa xôi của loài người đang đi trên những đồng bằng Châu Phi rộng lớn, thời điểm mà nhân loại chưa xuất hiện. Loài người không ngừng tiến hóa, từng thời đại trải qua sinh lão bệnh tử, sinh mệnh bắt đầu một cách tuần hoàn. Và hơn hai triệu năm sau từ lúc bắt đầu chuyến đi đó, những sứ giả xa xứ trải qua năm tháng dài đằng đẵng mới xuất hiện trước mắt bạn.

Cre: Manh Nha.

A day

Tôi không nhớ năm, nhưng tôi thường nhớ ngày tháng. Vì năm thì trôi đi và không bao giờ trở lại, còn ngày tháng thì tuần hoàn. Mỗi năm qua sẽ một khác, nhưng có những ngày tháng lặp lại thì không bao giờ quên. Vì vào cái khoảnh khắc của ngày ấy, tháng ấy, mùa ấy, vào một năm nào đấy, có những thứ làm tôi nhớ suốt đời.

Source: lynkuz
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu