Đáng tiếc không phải anh

Anh lên tàu khi tiếng còi cuối cùng vang lên, đưa em về rồi một mình quay lại.

Khi em kể lại chuyện này, mấy cô bạn trong ký túc nghe xong đều xuýt xoa ngưỡng mộ. Họ nói anh đúng là rất yêu em. Đúng vậy, khi đó em tin chắc rằng anh yêu em thật lòng.

Thế rồi chúng ta cứ yêu xa như vậy trong suốt bốn năm. Bốn năm, anh gặp biết bao cám dỗ, em cũng có không ít lần yếu lòng, nhưng tất cả đều không quan trọng, quan trọng là bốn năm sau chúng ta vẫn ở bên nhau. Tốt nghiệp đại học, chúng ta cùng đến Bắc Kinh, thuê một căn nhà hai phòng ở khu vực đường vành đai số bốn phía Bắc, ở ghép với hai người.

Chúng ta cứ sống như thế ở khu vành đai số bốn phía Bắc hai năm, nhưng cũng ngày càng bận rộn, vẫn gặp nhau mỗi ngày mà càng lúc càng ít nói chuyện với nhau. Em cảm thấy anh đang dần trở nên xa lạ, em cũng vậy. Cho dù em dám chắc tình yêu em dành cho anh không hề vơi đi, nhưng em không thể khẳng định anh cũng thế. Anh đi công tác liên miên, có gọi điện về cũng chỉ để báo bình an.

Trong những đêm ngủ một mình, em thường nghĩ, anh đang làm gì? Anh ngủ một mình trong khách sạn cũng nhớ em chứ? Em sợ anh gặp chuyện gì bất trắc. Em tưởng tượng ra bao nguy hiểm rình rập anh, trong khi em chỉ đành bất lực. Em chẳng biết làm gì ngoài việc liên tục gọi điện. Ban đầu anh rất vui, nhưng về sau lại cảm thấy quá phiền phức. “Quá phiền phức” chính là khởi đầu cho đoạn cuối của một cuộc tình.

Cuối cùng cũng có một ngày em gọi cho anh, nghe thấy giọng một người phụ nữ khác, và thế giới của em vỡ vụn.

Sau lần ấy, anh đi công tác về, nói chuyện nghiêm túc với em. Anh bảo rằng cô gái kia thích anh rất nhiều, thích đến mức có thể làm bất cứ chuyện gì vì anh. Anh nói, cô ấy không cần anh phải cưới cô ấy, mong rằng em có thể chấp thuận để anh cùng lúc có được cả hai người. Anh thậm chí còn khóc và nói: “Một người đàn ông mà cả đời chỉ có thể có được một người phụ nữ, chẳng phải đáng buồn lắm sao?”

Trong tiềm thức, em luôn cho rằng, đôi lúc anh ngơ ngẩn có thể là do nghĩ chuyện gì đó mà chưa dứt ra được thôi. Nếu anh không đứng hẳn ở góc độ của người khác để nói chuyện với em, nếu anh không định nghĩa tình yêu theo cách ích kỷ như thế, nếu lúc đó anh trao cho em một vòng ôm ân hận và một lời hứa, em nhất định sẽ tha thứ cho anh, nhất định. Thế nhưng, anh không hề.

Năm nay là năm thứ ba kể từ khi chúng mình chia tay, nghe nói anh sắp kết hôn. Tháng Bảy em đi du lịch ở Bắc Hải, nằm trên bờ cát nhớ đến anh.

Tháng Bảy của mười năm về trước, chúng mình vừa mới quen nhau. Tất cả ký ức vẫn sống động như ở ngay trước mắt. Em không mảy may nghi ngờ tình yêu chúng mình từng có.

Một cơn mưa bóng mây chợt vụt qua. Ánh nắng hòa trong mưa hệt như những bông lúa mạch vàng ươm, giống những chuỗi ký ức về anh, vô cùng lóa mắt.

Em còn nhớ rõ khi vừa tới Bắc Kinh, ngày nào chúng ta cũng mất bốn tiếng đồng hồ để đi về giữa nhà và cơ quan. Vì muốn bên anh thêm chút nữa, em nhất quyết tìm một công ty ở gần công ty anh.

Có một lần đi tàu điện ngầm, chúng ta đều phải đứng. Một đứa trẻ xa lạ chỉ cao đến đùi anh chợt kéo tay anh. Một tay anh cầm tay em, một tay cầm tay đứa trẻ, ba người chúng ta bị chen lấn xô đẩy nghiêng ngả, nhưng anh một mực không buông tay.

Khoảnh khắc đó, em cảm thấy ba chúng ta là một gia đình, về sau nếu hai đứa mình có con, anh cũng sẽ cầm tay mẹ con em mãi không buông như vậy.

Em cứ cho rằng anh nhất định sẽ mang đến cho em tương lai ngọt ngào đó. Thế nhưng, anh không hề.

Chưa từng trải qua, làm sao thấu hiểu | Xa Như Vậy Gần Như Thế

Mei – 梅

A day

“Lúc còn trẻ không nên gặp người quá tuyệt vời, nếu không cả cuộc đời sẽ mãi vấn vương. Người ta quay lưng nhẹ thôi nhưng đã mang theo cả tuổi thanh xuân của bạn. Bạn không rõ người ấy có gì đặc biệt nhưng lại chẳng ai thay thế được. Những người quá tuyệt vời một khi gặp được quá sớm hoặc là quãng đời còn lại chính là người đó, hoặc là quãng đời còn lại đều chỉ là hồi ức”

Dốc một đời dịu dàng, ấm một lần gặp gỡ
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu