Cùng nhau đi qua bốn mùa

Ôn Thiếu Khanh tiến lên mấy bước đứng trước mặt Tùng Dung, nắm chặt tay cô, “Chưa đủ sao? Anh cảm thấy thời gian vừa đẹp. Mình đã cùng nhau đi qua bốn mùa, sau này sẽ còn đón thêm rất nhiều xuân hạ thu đông bên nhau nữa. Tháng Một tới em còn chưa xuất hiện, tháng Hai về em ngủ nhà kế bên. Tháng Ba qua mưa trắng đất trắng trời, tháng Tư đến hoa tường vi nở rộ. Tháng Năm đẹp như mơ, mình ngồi đối diện, đợi tháng Sáu thong thả đi về. Tháng Sáu về muôn hoa khoe sắc, thơm ngát hương bay. Tháng Bảy, vui buồn đan xen, sóng lúa lao xao quyện vào đồng cỏ, trải đến chân trời. Tháng Tám về, anh giấu tình không nói. Tháng Tám anh là nước trong chai, em là mây trên trời. Tháng Chín và tháng Mười là đôi mắt, mắt ôm cả biển khơi, em ở trên mặt biển, anh ở dưới làn nước.”

Tùng Dung cũng từng đọc được bài thơ của nữ thi nhân này, thì thầm nói theo: “Tháng Mười một chưa đến, em nhìn qua cửa sổ thấy tháng Mười hai ở phía xa xa. Tháng Mười hai tuyết trắng tung bay, tuyết phủ ngập tràn.”

Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố

Anh không biết, mọi người đều không biết

Em rất thích, rất thích đứng từ xa nhìn anh.

Thấy em cũng được, không thấy em cũng được.

Chỉ là em thích thế thôi,

mà cũng có thể, vì em quen rồi.

Em thích đứng yên ở đấy, nhìn anh làm những thứ phải làm.

Em thích ngồi yên ở đấy, nghe anh nói những điều phải nói.

Trong lòng em có rất nhiều hình ảnh của anh khi đang chăm chú làm việc.

Anh không biết, mọi người đều không biết.

Chỉ có một mình em nhìn thấy. Một mình em chăm chú ngắm nhìn.

Bởi vậy, dạo này em rất hay nhớ anh. Vì dạo này thật khó, để còn có thể nhìn được anh.

— via: imxanh
_ cre: sara_photo_912

No name

Rất nhiều năm sau, cung nữ hầu cạnh Hoàng quý phi đã hồi tưởng lại, vào những tháng năm cuối đời, tuy người bệnh nặng khó thể cầm nổi bút, song ngày nào cũng kiên trì viết thư, rồi xếp lại bảo nàng đốt đi. Có lần nàng lén giữ lại một bức, không kìm nổi lòng bèn mở ra xem thử Người viết cho ai, nhưng chỉ thấy đề hai chữ “thiếu gia”…

“Thiếu gia,

Sau khi chàng rời đi, rốt cuộc thì ta cũng đã mơ thấy những kỷ niệm vụn vặt của chúng mình trong quá khứ, dường như tất cả chỉ như mới hôm qua. Hồi đó chàng rất hay chê ta không hợp quy củ, song kỳ thực là ta cố tình trêu chàng, thấy chàng thẹn quá hóa giận, lòng ta cảm thấy rất vui. Trước nay ta chưa từng nghĩ rằng, cuộc đời này của ta, vào ngay thời khắc bước vào cửa cung thì đã bị vây hãm trong tòa Tử Cấm Thành rộng lớn này. Để tồn tại, ta không thể lương thiện, càng chẳng thể cầu không thẹn với lòng. Duy chỉ có với chàng là tim ta lại không đành. Thế nhân luôn bảo kiếp phù du tuyệt lắm, nhưng ta lại mong sao sớm ngày chết đi để gặp được chàng. Thiếu gia, sau khi từ biệt, ngày ngày tương tư, nhưng chàng không biết, nguyện kiếp sau không phụ ý chàng.

Anh Lạc tuyệt bút.”

Tiểu thuyết Diên Hy Công Lược

Mèo Mặt Cười, An dịch

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu