Góc nhỏ

Từ Bỉnh Quân hút một hơi, sau đó tắt thuốc rồi mới trả lời: “Sau đó, khi phỏng vấn, Vi Hãn thực sự trả lời như vậy, vẫn là dùng tiếng Trung, lúc ấy nghe hiểu được tiếng Trung có bao nhiêu tao nhã. Kỳ thực tôi lúc ấy có chút hiếu kì, cô gái xinh đẹp như vậy tại sao lại học kiến trúc, sau xem qua sơ yếu lí lịch của cô ấy mới biết năm đầu tiên đại học cô ấy học y học lâm sàng, cô gái nhỏ làm thầy thuốc so với làm kiến trúc sư còn tốt hơn nhiều, nên nhân thời điểm phỏng vấn đã hỏi cô ấy nghĩ thế nào về việc chuyển nghề. Cô ấy nói, vốn học y học lâm sàng nhưng…”

Kiều Dụ bỗng nhiên thu ý cười, nhìn ra cửa sổ nhẹ giọng nói tiếp: “Kì thi y học khó khăn như vậy, tôi nghĩ muốn đến khoa kiến trúc xem một chút.”

Từ Bỉnh Quân cũng không giật mình: “Tôi hỏi lại cô ấy, kì thi kiến trúc chẳng lẽ không khó?”

“Cô ấy nói…” Từ Bỉnh Quân lần này dừng lại, nhìn Kiều Dụ.

Kiều Dụ nhìn ly thủy tinh đang phản chiếu bóng mình, anh tựa hồ như thấy năm đó cô gái nhỏ cúi đầu, không chớp mắt mà múa bút trên tờ giấy.

Kiều Dụ ánh mắt dần nhuốm ý cười, khẽ nhắm mắt nói: “Tuy rằng kì thi của khoa kiến trúc cũng rất khó nhưng hán tử của khoa lại rất nhiều.”

Từ Bỉnh Quân thâm ý cười: “Ngài quả nhiên biết, nhưng tôi nghĩ vẫn còn một câu. Kiều Bộ, câu đó là gì vậy?”

“Câu tiếp theo? Mặc dù khoa kiến trúc hán tử rất nhiều…” Kiều Dụ quay đầu thoáng nhìn về phía văn phòng, sau mấy lớp kính, bóng hình kia cũng mới ngẩng lên nhìn về hướng này, ánh mắt kiên nghị chắc chắn: “Em cũng chỉ thích anh.”

Trích “Chỉ muốn cùng em, chính là tốt nhất”

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu