Tần Tang, anh xin lỗi, anh yêu em.
Trích “Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ”
Tháng: Tháng Mười Hai 2018
Góc nhỏ
Từ Bỉnh Quân hút một hơi, sau đó tắt thuốc rồi mới trả lời: “Sau đó, khi phỏng vấn, Vi Hãn thực sự trả lời như vậy, vẫn là dùng tiếng Trung, lúc ấy nghe hiểu được tiếng Trung có bao nhiêu tao nhã. Kỳ thực tôi lúc ấy có chút hiếu kì, cô gái xinh đẹp như vậy tại sao lại học kiến trúc, sau xem qua sơ yếu lí lịch của cô ấy mới biết năm đầu tiên đại học cô ấy học y học lâm sàng, cô gái nhỏ làm thầy thuốc so với làm kiến trúc sư còn tốt hơn nhiều, nên nhân thời điểm phỏng vấn đã hỏi cô ấy nghĩ thế nào về việc chuyển nghề. Cô ấy nói, vốn học y học lâm sàng nhưng…”
Kiều Dụ bỗng nhiên thu ý cười, nhìn ra cửa sổ nhẹ giọng nói tiếp: “Kì thi y học khó khăn như vậy, tôi nghĩ muốn đến khoa kiến trúc xem một chút.”
Từ Bỉnh Quân cũng không giật mình: “Tôi hỏi lại cô ấy, kì thi kiến trúc chẳng lẽ không khó?”
“Cô ấy nói…” Từ Bỉnh Quân lần này dừng lại, nhìn Kiều Dụ.
Kiều Dụ nhìn ly thủy tinh đang phản chiếu bóng mình, anh tựa hồ như thấy năm đó cô gái nhỏ cúi đầu, không chớp mắt mà múa bút trên tờ giấy.
Kiều Dụ ánh mắt dần nhuốm ý cười, khẽ nhắm mắt nói: “Tuy rằng kì thi của khoa kiến trúc cũng rất khó nhưng hán tử của khoa lại rất nhiều.”
Từ Bỉnh Quân thâm ý cười: “Ngài quả nhiên biết, nhưng tôi nghĩ vẫn còn một câu. Kiều Bộ, câu đó là gì vậy?”
“Câu tiếp theo? Mặc dù khoa kiến trúc hán tử rất nhiều…” Kiều Dụ quay đầu thoáng nhìn về phía văn phòng, sau mấy lớp kính, bóng hình kia cũng mới ngẩng lên nhìn về hướng này, ánh mắt kiên nghị chắc chắn: “Em cũng chỉ thích anh.”
Trích “Chỉ muốn cùng em, chính là tốt nhất”
A day
Người là quân, ta là thần. Người muốn ta trung thành, ta nguyện vì người trung thành. Người muốn ta hy sinh, ta nguyện hy sinh vì người.
Đời này chỉ là quân thần, không thể cùng người, vĩnh viễn thiên nhai.
Trích “Phế hậu tướng quân”
A day
Nụ cười của cậu năm đó, làm tớ hoảng loạn cả thanh xuân.
A day
Kiều Dụ chậm rãi mở miệng: “Con chưa bao giờ làm phiền lòng ông và cha, nhưng cả đời này, chỉ có cô ấy là con không thể thỏa hiệp. Con chưa bao giờ hối hận vì đã từ bỏ ước mơ mà đi trên con đường này, con chỉ hối hận năm đó đã buông tay cô ấy. Con vẫn cho rằng năm đó buông tay sẽ là tốt cho cô ấy, nhưng sau này, con ngày càng hối hận. Ý có điều tới mà yêu có điều vong, đạo lý đơn giản như vậy, vì sao lúc đó con lại không hiểu chứ?”
Trích “Chỉ muốn cùng em, chính là tốt nhất”
A day
Thì ra thật sự có một loại tình cảm gọi là nhất kiến chung tình, cô ấy tên là Phùng Vân Hi.
Trích “Danh môn độc sủng”
A day
Trích “Hello, người thừa kế”
Mỗi một lần cô run lên, mỗi một giọt nước mắt của cô đều giống như axit sulfuric ăn mòn trái tim anh.
A day
Tình đến đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau.
Trích “Nghề làm phi”
A day
Dù anh không tìm được mình, nhưng sẽ không không tìm được em.
Trích “Chọc giận bảo bối: Ông xã cưng chiều nhẹ một chút”
Góc nhỏ
Đáng ra mỗi ngày chỉ đăng một câu nói, nhưng đến cuối ngày lại đọc được một đoạn làm cảm động không thôi, cuối cùng đành phải phá lệ một lần. Tác giả này thật quá nhẫn tâm, chỉ là một đoạn văn ngắn, không có tên nhân vật, chỉ có cảnh cũ, nhưng lại làm người đọc rơi nước mắt. Đương nhiên nếu không đọc từ đầu thì không thể hiểu được tình yêu của bọn họ đáng giá bao nhiêu, vẫn biết cuối cùng vẫn ở bên nhau, nhưng vẫn không kìm lòng được mà bật khóc. Nam nữ chính xa nhau 12 năm, nhưng có bao giờ trái tim họ thôi nhớ về nhau đâu? Khi đã về già, khi chỉ còn lại một mình, anh vẫn nhớ về những năm tháng tuổi trẻ, họ đã yêu và bên nhau như thế.
Trích “Năm xuân thứ hai mươi tám”
Rất rất rất nhiều năm sau tại nhà hàng tình nhân, thường xuyên có một cụ ông ghé đến.
Ông im lặng không hay nói chuyện, chỉ gọi một phần lưỡi bò rồi ngồi hết cả một buổi chiều. Ông xuất thần nhìn ra ngoài cửa kính, giống như năm xưa, ông ngồi ngoài xe nhìn cô gái trẻ tuổi ngồi trong này một mình thong thả ăn sạch đồ trên bàn, chốc chốc lại liếc ra ngoài cửa kính, dáng vẻ đáng yêu pha lẫn nghịch ngợm.
Năm đó đang độ tháng tư, dung mạo trở thành tranh vẽ, bọn họ vẫn còn trẻ tuổi.
Có rất nhiều người từng hỏi.
Người kia là ai vậy.
Người ấy ư, đã từng là lính không quân đầy chiến công hiển hách.